Paracel Islands & Spratly Islands Belong to Viet Nam !

Quần Đảo Hoàng Sa - Quần Đảo Trường Sa Thuộc Về Việt Nam !

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2008

Bao giờ mới có bạn gái đây?






Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin 1 vạch, thi thoảng lại sụt nguồn...




Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca - ghét!

Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón. Mặc kệ! Mình chẳng care con gái trong lớp, mình mơ chị Hằng liên đội phó xinh gái nhất trường. Thích nhất là lúc đầu giờ cả trường tập thể dục, chị ý đánh trống. Lúc hát Quốc ca thì chị ý bắt nhịp cho cả trường hát, tay thì kéo cờ. Tóm lại ở trong trường chị ý có địa vị, xinh đẹp, biết hát, lại biết làm việc thành thạo với trống và cờ.

Năm lớp năm. Ngoài mình ra cũng có nhiều thằng xinh trai trong lớp (chúng nó ở đâu chui ra thế nhỉ?). Mình không còn đứng thứ nhì nữa, nhưng cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là chị Hằng Liên đội phó đã chuyển trường. Mình cũng hiểu ra rằng dù chị ý không chuyển trường thì cũng ngoài tầm với. Mình chuyển sang quan tâm đến em Diệp lớp phó phụ trách học tập kiêm quản ca. Diệp cũng có chức sắc, hát cũng hay, lại học cùng lớp với mình. Diệp thích ăn xí muội Thái, nhưng kệ thôi, Diệp thích thì Diệp bảo bố mẹ mua cho!

Năm lớp bảy. Mình bớt xinh trai dần, cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là có vẻ mình chậm lớn hơn các bạn cùng lớp. Tình hình cũng không tệ lắm vì nói chung tầm tuổi này con trai nhỏ người hơn con gái. Diệp có vẻ gắn bó với Hoàng - Chi đội trưởng. Hai đứa học nhóm với nhau suốt ngày, mình thừa biết không phải lúc nào Hoàng đến nhà Diệp cũng chỉ để học nhóm. Nhà mình gần nhà Hoàng, mình sẽ mách bố mẹ nó. Còn Diệp, nếu cần mình có thể nhịn ăn sáng mua xí muội Thái cho Diệp gặm chơi!

Năm lớp Chín. Mình còi nhất lớp, cũng không biết mình xinh trai đứng thứ mấy trong lớp vì đã lâu không thấy ai khen. Đếch cần khen luôn! Hai năm nay Diệp và Hoàng đi học bằng một xe đạp. Bố mẹ Hoàng quản lý con kiểu gì thế không biết? Ứ quan tâm luôn! Thực ra yêu cán bộ lớp có gì hay ho nhỉ? Em Hiền Anh cũng xinh đấy chứ, lại hay cho mình mượn bút. Mấy lần nghỉ ốm toàn em ý chép bài cho, còn mang vở qua tận nhà.

3 năm cấp 3. Mình vẫn còi như thế thôi (không còi hơn đâu nhá!), nhan sắc có vẻ tệ hơn vì mầm tình tua tủa trên mặt. Hiền Anh không thi cùng trường với mình. Năm cuối cấp chia tay chỉ đề nghị mình ghi vài dòng trong lưu bút. Con gái cấp ba dữ quá, toàn kết bạn với con trai ở ngoài trường. Mấy thằng mặt già như rễ cây, chạy xe hai kỳ đến cổng trường đón bạn gái nẹt pô ầm ĩ. Bụt chùa nhà không thiêng mà! Bây giờ mình chỉ mơ có Hiền Anh để đi học cùng, mình có bao nhiêu chuyện để kể nhá, mà cũng thích nghe Hiền Anh kể chuyện nữa cơ.

Đại học. Nhan sắc của mình bị thời gian, khí hậu nóng ẩm nhiệt đới gió mùa ở VN và sự thờ ơ của nữ giới tàn phá không nương tay. Có thằng bạn thân mô tả: “Mặt mày nhìn kỹ lộ rõ cả đầu lâu”. Bây giờ mà có bạn gái thân thì tốt quá! Chẳng cần xinh đâu, tính tình hiền hậu là được, quan trọng là chịu kết bạn với mình. Sớm hôm đi về lẻ bóng buồn quá ai ơi. Nhanh lên không ra trường mất rồi!

Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin 1 vạch, thi thoảng lại sụt nguồn. Nói thế nhưng vẫn thèm có bạn gái, xinh thì không dám mơ rồi, ngay cả hiền hậu cũng không cần nốt. Cứ là con gái, mình mẩy tóc tai tứ chi đủ cả là phải lòng ngay.

Up to now. Mình đã quên hẳn thói quen soi gương mỗi buổi sáng. Việt Nam có 2 nhân vật xấu xí nhất trong lịch sử văn học là Trương Chi và Sọ Dừa, 2 vị này nhất định sẽ bớt mặc cảm nếu sống cùng thời với mình. Hy vọng có bạn gái hơi bị mong manh, giống như xem đá bóng, đội nhà bị dẫn trước 3 trái không gỡ, hiện giờ là phút bù giờ thứ 4 của hiệp 2. Thằng bạn thân (lại 1 thằng bạn thân) góp ý chân tình: “Mày hiện giờ không còn quyền đặt tiêu chuẩn bạn gái đâu. Cứ là con gái, trời mưa biết chạy vào nhà là được!”

Ừa nhỉ, tao cũng có cần gì cao xa đâu, trời mưa biết chạy vào nhà là được. Ví dụ trời mưa không vào nhà mà cứ đứng giữa sân ngửa mặt lên cười tao cũng OK, tao sẽ ra sân đứng cạnh cô ấy, 2 đứa nắm tay nhau... cười.

Vnexpress.net


Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2008

The day without You








13h 34 phút

Gửi Em !
(Hãy để Anh gọi như thế 1 lần vì từ khi mình quen nhau đến giờ phút này chưa khi nào Anh được gọi Em như thế !)

Em à, vậy là 1 tuần đã qua đi,tới bây giờ Anh vẫn không sao quên được ngày hôm ấy, một ngày trời đầy gió và nắng , dường như mới vừa xảy ra hôm qua thôi ! Anh ngồi viết những dòng này khi mà Noen sắp tới, nhưng cũng khác ngày thường mấy đâu khi Anh không còn gần Em nữa ,Anh cũng không thể cùng đi bộ với Em đi trên con đường quen thuộc mà tối Noen năm ngoái chúng ta đã từng đi,với Em giờ đó là hoài niệm rồi phải không ???

Cảm giác nuối tiếc và hụt hẫng đã bớt đi vì Anh thật sự đã cố gắng xóa đi trong đầu những hình ảnh và ký ức về Em... mỗi khi nhớ tới, không thể cho nó ùa về được nữa.

Nếu được nói với Em bây giờ thì Anh sẽ nói rằng :"Em sẽ toại nguyện với những gì Em mong muốn, mong muốn Anh sẽ quên em đi !".
Cái cảm giác ấy thật khó chịu mỗi khi Anh nhớ tới, dường như nó làm cho con người Anh yếu mềm đi rất nhiều.Mất đi hết sức lực dù chẳng phải làm bất kỳ một điều gì cả.

Một tuần để Anh lấy lại bình tĩnh, để Anh suy nghĩ lại thật chín chắn tất cả moi việc đã xảy ra ,không quá dài nhưng cũng đủ để Anh nhận ra và thấy được một số điều,nhận ra Anh sẽ phải làm những gì .
Em ạ, trong tình yêu, nếu cả 2 đã yêu và đã tin tưởng vào nhau thì Anh dám chắc chẳng có chuyện gì có thể ngăn cách và chia rẽ tình cảm của chúng ta được !

Huống chi hằng ngày có hàng tá lý do được Em đưa ra, với Anh những lý do đó quá nhỏ nhặt, chẳng thể là 1 lý do chính có thể tạo nên sóng gió hay sự tan vỡ .Trừ khi tình yêu và niềm tin Em dành cho Anh đã nhạt nhòa đúng như những gì Em đã viết cho Anh .Chỉ đến khi ấy Anh chỉ có thể nhìn Em ra đi mà chẳng thể níu kéo dù đã cố gắng ,cố gắng rất nhiều ...

Anh cũng đã nghĩ lại Anh đã từng nhận ra điều này: Một điều gì khác trong Em, nhưng vì Anh quá tin tưởng vào Em tin tưởng vào những gì Em nói với Anh.Để rồi bây giờ với Anh đó là nỗi đau...Nhưng thôi Em à, chuyện gì đến thì cũng đến rồi,những gì Anh chịu thì Anh cũng đã chịu rồi, Anh thật chẳng muốn khơi lại tất cả nữa!

Bây giờ mong ở một nơi nào đó Em sẽ tìm được cho chính bản thân 1 tình yêu cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o đúng nghĩa, 1 tình yêu có thể mang lại 1 niềm vui và niềm hạnh phúc mãi mãi và chẳng có bất kỳ lý do gì làm ngưng lại niềm vui ấy !

Hãy mở rộng lòng mình chút nữa để người khác có thể thấy được niềm vui mà Em mang tới cho mọi người,mặc dù nó rất nhỏ, rất nhỏ thôi,dù Em không nhận ra đâu nhưng
với một số người
nó lại rất quan trọng đấy...

Cuộc sống thì lúc nào cũng thế, như em nói ấy "Nó luôn không công bằng với bất kỳ ai"...Nhưng đừng vì thế mà buông xuôi và chấp nhận tất cả,vì bên Em còn có rất nhiều người luôn mong Em vui là gia đình em, là những người thân quen của Em và cả Anh nữa !

Đừng cố nghĩ mọi thứ quá khó, quá phức tạp để rồi tự tạo cho mình những áp lực những căng thằng mà với Em luôn giữ trong lòng, có khi nào Em chịu để cho ai biết những gì Em đang gặp phải. Em hãy nghĩ rằng có phức tạp hay khó khăn đến mấy cũng có thể tìm ra lối đi, cũng có cách gỡ rối,điều quan trọng hơn cả là Em không hề đơn độc trên mỗi bước đi trong cuộc đời này!

Trong bài hát Lệ Đêm có 1 câu Anh thấy cũng đúng với chuyện của chúng ta "Em à, mình đã có nhau trong một giây phút và để rồi cũng lại để mất nhau trong chính khoảnh khắc định mệnh mà bọn mình đã biết trước.Từ đáy lòng sâu thẳng của mình gửi đến Em... Anh yêu Em !
"

Cuộc đời còn dài, dù sao thì mỗi người cũng phải tiếp tục bước đi trên con đường còn lại của mình.Cuộc sống chẳng thể đoán hay nói trước bất kỳ điều gì, cả hai còn tương lai phía trước,nhưng biết đâu một ngày nào đó phút giây định mệnh ấy lại trở lại ...

Em hãy luôn vui vẻ & tươi cười như đúng con người của Em,Em nhé .


Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Em sẽ hiểu ...


Song : Lệ Đêm

Em à ! anh biết giờ này em đã chìm trong giấc ngủ rồi,
Mùa đông đã sang rồi, mang về những cơn gió tuyết thổi rụng những chiếc lá còn sót lại của mùa thu.
Đêm nay lại là một đêm anh thức trắng ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ,căn phòng vẫn vậy chẳng có gì thay đổi, 4 bức tường dường như im lặng, lạnh ngắt.
Khi anh biết vị thần tình yêu đã không mỉm cười với đôi ta .. anh yêu em , anh nhớ em nhiều lắm ...và có lẽ chẳng bao giờ anh có thể quên được hình ảnh của em trong trái tim anh ....

***
Con tim anh thêm đau buốt , vì tình mình lỡ mất nhau ...
Ai xa xôi có biết hay chăng , lòng anh vẫn thế thôi.

***
Ôi bầu trời ! Ôi bao vị thần đã chứng giám đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười để thấy đôi ta vẫn chia ly!
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi ngắm chiếc lá rơi nghiêng mùa đông.
Lã chã nước mắt rơi trong lòng, và tất cả anh dành cho em ..
Từng giờ từng ngày trôi qua, anh vẫn sống bằng niềm tin đã có,
Dù mệt nhọc mồ hôi thấm đẫm vai anh, anh vẫn luôn vui vì anh có em,
Cùng hòa nụ cười khi anh vui, cùng nước mắt khi anh buồn,
Cùng sẻ chia khi cô đơn về đêm đềm! Em là tình yêu sáng trong






***

Gửi một người...

Giờ đây khi ngồi viết những dòng chữ này là mình đã phải chấp nhận rằng người ấy đã không còn bên mình nữa,và từ nay cho dù có bước đi cùng 1 hướng nhưng cũng chỉ mãi là bước trên hai con đường song song nhau và chẳng bao giờ đến chung một đích !

Mọi cố gắng đã trở nên vô nghĩa khi mà mọi thứ như tuột khỏi tầm tay mà chẳng thể kiểm soát được.Xa thật rồi, tất cả đã xa rồi ! Ngồi dưới hàng cây hoa sữa một mình,thả lòng mình cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o từng cơn gió, ừ ngày hôm nay, một ngày mãi mãi không quên, một ngày nhiều gió.

"Lá muốn rời xa cây do cây không muốn giữ lá lại hay lá muốn bay cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o những cơn gió ???
...Cũng có gì khác đâu khi mà giờ này lá đã không còn ở bên cây nữa !"

Uhm, cứ bay đi nếu có thể , bay đi để đến với những chân trời mới, những chân trời mà lá luôn mơ ước. Chẳng thể thay đổi được điều gì trong giờ phút này, chuyện gì đến sẽ phải đến, rồi tất cả sẽ đi vào dĩ vãng, chỉ có thời gian mới là phương thuốc hữu hiệu nhất chữa lành tất cả những vết thương lòng.

Hãy cứ buồn, nếu thấy buồn, nhưng chỉ buồn trong ngày hôm nay mà thôi. Vì ngày mai, mình sẽ bắt đầu 1 ngày mới,với niềm tin mới,bắt đầu một ngày như chưa từng có gì xảy ra.Tương lai đang đợi mình phía trước,mình sẽ không bao giờ dừng lại trên còn đường mình đang bước đi.

Từng ngày từng ngày sẽ trôi qua ...

Copyright 2012 Tin Tức Quân Sự - Blog tin tức Quân Sự Việt Nam
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang