Paracel Islands & Spratly Islands Belong to Viet Nam !

Quần Đảo Hoàng Sa - Quần Đảo Trường Sa Thuộc Về Việt Nam !

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

>> Hải quân Nga: 3 lần bắn thử Redut đều thất bại

Thử nghiệm hệ thống tên lửa phòng không hạm tàu tối tân nhất của Nga thất bại thảm hại.

>> Điểm mặt những cú đấm thép của Quân đội Nga (P4)


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Chiến hạm Soobrazitelny lớp Projekt 20380

Bộ Quốc phòng Nga đã lùi vô thời hạn việc thử nghiệm hệ thống tên lửa phòng không hạm tàu Redut vốn dự kiến trang bị cho các tàu chiến thế hệ mới của Nga. Một nguồn tin trong Bộ Tư lệnh Hải quân Nga cho biết, cả 3 lần bắn thử Redut đều thất bại.

“Trong năm nay, đã bắn 3 lần - 2 lần từ mặt nước từ corvette Soobrazitelny của Hạm đội Baltic và 1 lần từ bệ phóng mặt đất. Lần nào cũng thất bại. Ví dụ, tháng 8, việc phóng diễn ra ổn thỏa, nhưng đầu tự dẫn đã không thể bắt mục tiêu nên tên lửa đã tự hủy”, nguồn tin ở Bộ Tư lệnh Hải quân Nga nói.

Căn cứ kết quả thử nghiệm, Viện Nghiên cứu Trung ương Bộ Quốc phòng Nga (FGU Viện TsNII 1, St. Petersburg) đã đưa ra kết luận: hệ thống chưa hoàn thiện, cần khắc phục nhiều nhược điểm, chưa nên đưa vào trang bị. Các chuyên gia hải quân Nga đặc biệt bực mình với tên lửa 9М96М và radr Furke-2. Một chuyên gia tham gia bắn thử nói rằng, có mấy vấn đề khó khăn chính.

“Redut không có radar chiếu xạ mục tiêu. Việc chiếu xạ do chính radar Furke đảm nhiệm, còn khi bay gần mục tiêu thì đầu tự dẫn radar/hồng ngoại được bật lên. Nhưng radar thì lại yếu, không thể dẫn tên lửa, nên các trục trặc diễn ra trước cả khi bật đầu tự dẫn. Ngay cả đầu tự dẫn cũng không hoạt động được ở mọi góc độ và cự ly”, vị chuyên gia nói.

Hệ thống tên lửa phòng không Redut và radar do Tập đoàn Phòng khôn Almaz-Antei sản xuất. Tên lửa 9М96М được trang bị không chỉ cho hệ thống Redut mà cả hệ thống tên lửa phòng không mặt đất S-400 Triumf, còn radar Furke đã được trang bị cho các hệ thống phòng không khác là Pantsir.

Các chuyên gia trong công nghiệp quốc phòng Nga thì không nhất trí với các kết luận của Bộ Quốc phòng Nga. Một quan chức công nghiệp quốc phòng cao cấp nói rằng, mọi thiếu sót, khiếm khuyết hiện tại đều đã được phát hiện và khắc phục.

Nguồn tin cho rằng, nhiệm vụ kỹ thuật khắt khe là bố trí hệ thống trên một tàu nhỏ có lượng giãn nước gần 2.500 tấn, các khoang tàu cũng nhỏ, nên nhà thiết kế không thể bố trí được nhiều khối của hệ thống tên lửa phòng không và radar, các bộ phận còn lại phải thu gọn nhiều. Những điều đó không thể không ảnh hưởng đến hiệu quả của hệ thống. Song nay nhà thiết kế đã tìm ra được giải pháp kỹ thuật.

Almaz-Antei đã sẵn sàng chuyển giao hệ thống đã hoàn thiện trên tàu Soobrazitelny, nhưng lại xảy ra khúc mắc khác. Ngày 2/9/2012, corvette này ghé thăm một cảng Thụy Điển thì xảy cháy trên boong. Nay tàu đang đậu tại âu tàu để sửa chữa. Sau khi sửa chữa xong tàu, Almaz-Antei sẵn sàng bắt đầu lắp ráp hệ thống Redut và radar.

Một nguồn tin khác trong công nghiệp quốc phòng Nga cũng từng cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o dõi quá trình thử nghiệm thì tỏ ý khó hiểu đối với giới quân sự Nga.

“Trong các lần thử trên biển, không đặt ra nhiệm vụ tiêu diệt mục tiêu. Nhiệm vụ chính là khác: tương thích hoạt động của hệ thống tên lửa phòng không và radar với hệ thống thông tin chỉ huy chiến đáu (BIUS) của tàu. Hai là, người ta đã yêu cầu kiểm tra trên biển bản thân thao tác phóng tên lửa từ ống phóng. Hai nhiệm vụ trên biển đã hoàn thành, còn trên bộ, hệ thống cũng đã tiêu diệt được các bia. Tại sao, giới quân sự Nga nói đến những trục trặc, sai sót thì chúng tôi không hiểu”, nguồn tin nói.

Ông Mikhail Barabanov, chuyên gia hải quân, Tổng biên tập tạp chí Moscow Defense Brief, thì tỏ ra thắc mắc: một tàu chiến lớp corvette thì cần một hệ thống nặng nề như Redut làm gì.

“Có cái gì đó rất lạ đang diễn ra với các corvette. Cũng tàu Soobrazitelny đó còn mang một trực thăng chống ngầm hạng nặng với thiết kế rotor đồng trục cao Ка-27 mà hăng-ga chứa nó chiếm gần nửa con tàu. Với một trực thăng như thế và hệ thống Redut, lại có vũ khí chống ngầm và tên lửa yếu, nhưng lượng giãn nước lại lớn (như của frigate châu Âu), con tàu có được thành ra dở voi dở chuột", ông Barabanov nói.

>> Hồ sơ vũ khí hạt nhân Trung Quốc (Kỳ 1)

Trung Quốc là quốc gia sở hữu kho vũ khí hạt nhân lớn thứ ba trên thế giới. Vậy nước này đã dùng phương cách gì để đạt được thành tựu đó?

>> Lộ diện vũ khí hạt nhân chiến lược của Trung Quốc



Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Cha đẻ bom nguyên tử Trung Quốc Tiền Tam Cường.
“Không thể bằng lòng khi không có vũ khí hạt nhân”

Dù là người đi sau, nhưng với phương châm bằng mọi cách, dốc toàn bộ trí và lực để đạt được mục đích của mình, vậy chúng ta biết gì về “hành trình” đến với vũ khí nguyên tử của Trung Quốc?

Ngay từ những năm đầu thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, các nhà lãnh đạo quân sự và chính trị nước này đã ý thức rằng, Trung Quốc cần phải có một lực lượng vũ trang mạnh với vũ khí hiện đại, bao gồm vũ khí hạt nhân.

Mao Trạch Đông từng tuyên bố: “Trong thế giới ngày nay chúng tôi không thể bằng lòng khi không có nó (vũ khí hạt nhân)…, thế giới phương Tây tỏ thái độ coi thường Trung Quốc bởi vì chúng tôi không có bom nguyên tử, chỉ có lựu đạn”.

Để thực hiện tham vọng sở hữu vũ khí hạt nhân, đầu năm 1950, Trung Quốc thành lập Viện Hàn lâm Khoa học và Tiền Tam Cường trở thành Phó Giám đốc đầu tiên của Viện này. Ông này được coi là cha đẻ của bom nguyên tử Trung Quốc.

Vậy, Tiền Tam Cường là ai? mùa hè năm 1937, Tiền Tam Cường được Bắc Kinh đưa đi nghiên cứu sinh ở Viện radium, ĐH Paris. Sự nghiệp nghiên cứu khoa học của ông được nhà khoa học Frederic Joliot-Curie dẫn dắt.

Năm 1940, Tiền Tam Cường đã bảo vệ thành công luận án của mình và tiếp tục làm việc ở Pháp. Từ những thành tích xuất sắc của mình, năm 1947, nhà khoa học này đã được trao giải thưởng của Viện Hàn Lâm Khoa học Pháp. Năm sau ông trở về Trung Quốc.

Ngoài Tiền Tam Cường, dự án phát triển hạt nhân của Trung Quốc cũng có sự tham gia của hàng trăm nhân tài hoa kiều. Trong số họ phải kể đến hai nhà vật lý Ganpan Wang và Zhao Zhongyang từ ĐH Illionois, sau nhiều năm sinh sống ở nước ngoài đã có mặt tại Trung Quốc trong thời kỳ đầu của dự án phát triển hạt nhân. Chính họ đã mang rất nhiều bí mật hạt nhân và những kinh nghiệm đúc rút từ thực tế ở nước ngoài về cho quê hương.

Mùa xuân năm 1953, đoàn đại biểu của Viện hàn lâm Khoa học Trung Quốc có chuyến “công du” đến Liên Xô để mở rộng kiến thức về công nghệ hạt nhân.

Chuẩn bị đón đoàn khách Trung Quốc, Chủ tịch Viện hàn lâm Khoa học Liên Xô, Viện sĩ Alexamder Nesmeyanov đã khuyên các cơ quan có thẩm quyền phải cận trọng khi làm việc với phái đoàn Trung Quốc và Tiền Tam Cường, chỉ giới thiệu một số công trình khoa học có tính chất chung chung mà không giới thiệu vấn đề định hướng.

Tháng 10/1954, lần đầu tiên Mao Trạch Đông đề nghị Moscow giúp Bắc Kinh chế tạo vũ khí hạt nhân nhân dịp Nikita Khushchev viếng thăm Bắc Kinh. Khi đó, Khushchev đã không đưa ra bất kỳ lời hứa đảm bảo nào, hơn nữa Nikita Khushchev còn khuyên Mao Trạch Đông nên từ bỏ dự án hạt nhân vì Trung Quốc chưa có nền tảng khoa học kỹ thuật, công nghiệp và tiềm lực kinh tế cần thiết.

Cũng trong thời gian ấy, niềm tin của các nhà lãnh đạo quân sự và chính trị Trung Quốc về sự cần thiết sở hữu vũ khí hạt nhân ngày càng lên cao, nhất là trong bối cảnh nước này tham gia cuộc chiến ở Triều Tiên (1950-1953) và xung đột Trung - Mỹ leo thang ở eo biển Đài Loan (năm 1958).

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã nhận thức mối đe dọa từ phía Mỹ khi họ có thể sử dụng bom nguyên tử, chính vì thế, tại cuộc họp mở rộng của ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày 15/1/1955, Mao Trạch Đông đã đưa ra chỉ thị: Trung Quốc phải phát triển bom nguyên tử với sự giúp đỡ của Liên Xô hoặc là không có sự tham gia của Liên Xô.

Khrushchev nhượng bộ

Nhằm tăng cường nguồn tài nguyên uranium thô (sẽ nhận được cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o cam kết từ phía Trung Quốc trong trao đổi để giúp đỡ về việc thăm dò uranium) ngày 20/1/1955, Liên Xô nhất trí ký thỏa thuận với Trung Quốc về kế hoạch cùng nhau nghiên cứu địa chất ở Tân Cương và phát triển mỏ uranium.

Việc tìm kiếm mỏ uranium, ngoài sự tham gia của các chuyên gia Liên Xô và Trung Quốc còn có một số nhà khoa học đến từ Đông Âu. Địa điểm đầu tiên tìm thấy nguồn trữ lượng uranium là ở khu vực Tây - Bắc Trung Quốc (Tân Cương) và nơi đây cũng đã bắt đầu triển khai công tác khai thác mỏ từ năm 1957.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông (trái) và Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Khruschev.

Tiếp cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o, ngày 7/4/1956, hai bên đã ký một thỏa thuận. Theo đó, Liên Xô sẽ cung cấp viện trợ để xây dựng các công trình dân sinh và quân sự, gồm tuyến đường sắt từ Aktoga đến Lanzhuo (Lan Châu) để chuyên chở các trang thiết bị của Trung tâm thử nghiệm vũ khí nguyên tử đầu tiên ở Lop Nor.
Mùa đông 1956, Đảng Cộng sản Trung Quốc quyết định “phát triển năng lượng hạt nhân”. Trong dự án này có hai lĩnh vực cơ bản, chế tạo tên lửa chiến lược và vũ khí nguyên tử. Từ năm 1956-1967, tất cả các tinh hoa của nền khoa họcTrung Quốc và hơn 600 nhà khoa học Liên Xô đã làm việc cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o kế hoạch phát triển khoa học đầy tham vọng này.

Kế hoạch này gồm phát triển ứng dụng năng lượng nguyên tử vào mục đích hòa bình, nghiên cứu công nghệ phản lực, chế tạo công nghệ bán dẫn và phát triển máy tính …Để thực hiện những kế hoạch này, Bắc Kinh yêu cầu Liên Xô và các nước “hỗ trợ một cách toàn diện và nhanh chóng”.

Ngoài ra, thời gian đó, Liên Xô đã cam kết xây dựng hàng trăm nhà máy công nghiệp Quốc phòng ở Trung Quốc. Tuy nhiên, điều mà Bắc Kinh muốn Liên Xô giúp đỡ đầu tiên đó là việc phát triển trong lĩnh vực hạt nhân và quốc phòng. Tình hình bất ổn ở Ba Lan và Hungary xảy ra năm 1956 cũng khiến cho Khrushchev rất cần sự hỗ trợ từ phía Trung Quốc về mặt chính trị, do đó đã quyết định mở rộng hợp tác với Trung Quốc. Trước đó Khrushchev vừa trải qua cuộc “sàng lọc” nội bộ với Molotov và những người thân cận, chính vì thế Khrushchev muốn Mao có mặt trong Đại hội Đảng Cộng Sản tại Moscow năm 1957. Khrushchev muốn thành công trong quan hệ với Trung quốc để tăng cường vị thế của mình ở Liên Xô, và nhà lãnh đạo Trung Quốc đã rất khôn khéo sử dụng tình thế này. Mao tuyên bố sẽ đến Liên Xô chỉ sau khi ký kết thỏa thuận kỹ thuật - quân sự, bao gồm cả việc chuyển giao nguyên liệu và mô hình để Trung quốc sản xuất vũ khí nguyên tử. Vì thế, ngày 15/10/1957, Trung - Xô đã đặt bút ký thỏa thuận chuyển giao công nghệ sản xuất vũ khí hạt nhân cho Trung Quốc. Moscow chỉ từ chối chuyển giao các tài liệu liên quan đến xây dựng tầu ngầm hạt nhân.

Theo phương tiện truyền thông Trung Quốc, khi đó Liên Xô cũng đã cung cấp hai mẫu tên lửa tầm ngắn đất đối đất cho phía Trung Quốc. Đây là cách mà người Trung Quốc đạt được mục đích tiếp cận với công nghệ chế tạo vũ khí hạt nhân của Liên Xô. Cũng từ đó, bắt đầu từ năm 1958, Trung Quốc sẽ là nơi đến của các nhà khoa học hạt nhân Liên Xô. Trong giai đoạn 1950-1960, đã có khoảng 10.000 các chuyên gia ngành công nghiệp hạt nhân Liên Xô đến làm việc tại Trung Quốc, với sự giúp đỡ của các chuyên gia Liên Xô, đã lựa chọn, xây dựng bãi thử nghiệm hạt nhân Lop Nor.

Vào tháng 9/1958, các nhà khoa học Liên Xô đã giúp đỡ để khởi động lò phản ứng thí nghiệm hạt nhân nước nặng đầu tiên của Trung Quốc và xây dựng máy gia tốc thực nghiệm. Đồng thời Liên Xô đã tiếp nhận và đào tạo 11.000 chuyên gia và 1.000 nhà bác học cho Trung Quốc.

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

>> Việt Nam sẽ nhận "hàng khủng" quốc phòng từ Malaysia

Trang tin quốc phòng Malaysia Flying Herald cho biết, Matrade - Cục Phát triển Ngoại thương Malaysia - hy vọng sẽ bán được các trang thiết bị quốc phòng trị giá 761 triệu Rm (khoảng 230,5 triệu USD) ở Việt Nam và Campuchia.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Malaysia có chuyên môn và kinh nghiệm trong các dịch vụ MRO (maintenance, repair, and Overhaul - Bảo trì, sửa chữa và đại tu) cho Mig-29N/NUB và Su-30. Việt Nam và Campuchia là hai nước đang khai thác máy bay chiến đấu Nga.

Malaysia đã cử một Phái đoàn Chuyên gia Tiếp thị (SMM) công tác tại Phnom Penh và Hà Nội trong thời gian 6 ngày từ 10 - 15/9/2012.

MATRADE cho biết doanh số bán hàng tiềm năng ở Campuchia là 629,5 triệu Rm trong khi ở Việt Nam là 141,5 triệu Rm (khoảng 42,85 triệu USD).

Tại Việt Nam, đoàn đã gặp gỡ với các bộ phận đối ngoại chịu trách nhiệm về công nghiệp quốc phòng Việt Nam, và thăm hai công ty liên kết của chính phủ Việt Nam là hai trong năm cơ quan được phép kinh doanh các sản phẩm và dịch vụ an ninh -quốc phòng cho chính phủ Việt Nam.

Một cuộc hội thảo về mua bán công nghệ và thiết bị quốc phòng của Malaysia cũng đã được tổ chức ở cả hai thành phố (Phnom Penh và Hà Nội).

Matrade nói rằng, dù gặp phải một số khó khăn trong việc kinh doanh ở hai nước nhưng đã hoàn thành thành công nghiệm vụ trong việc doanh số bán hàng tiềm năng của họ, bao gồm máy bay không người lái, xuồng cao tốc, phương tiện cứu hộ chuyên dụng, thiết bị huấn luyện mô phỏng và phần mềm, hệ thống thông tin và chỉ huy cũng như dịch vụ bảo dưỡng và sửa chữa quân sự.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Loại xuồng cao tốc mà Malaysia đang chào bán cho Campuchia

Matrade đang sắp xếp lịch để mời các quan chức hai nước này tới thăm các cơ sở sản xuất của họ ở Malaysia.

Malaysia có chuyên môn và kinh nghiệm trong các dịch vụ MRO (maintenance, repair, and Overhaul - Bảo trì, sửa chữa và đại tu) cho Mig-29N/NUB và Su-30. Việt Nam và Campuchia là hai nước đang khai thác máy bay chiến đấu Nga.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
UAV Malaysia đang được chào bán cho Indonesia và Philippines

Malaysia là một nước có nền công nghiệp phát triển vào loại khá mạnh trong khu vực. Quân đội Malaysia có biên chế hiện nay khoảng 110.000 người. Lực lượng dự bị khoảng 41.000 người. Ngân sách quốc phòng của Malaysia năm 2000 là 1,69 tỷ USD, chiếm 2,03 % GDP.

Đầu những năm 1990, Malaysia đã có chương trình phát triển và hiện đại hóa quân đội. Tuy nhiên do ngân sách hạn hẹp vì cuộc khủng hoảng tài chính đã làm chậm lại chương trình hiện đại hóa quân đội. Sự phục hồi về kinh tế thời gian gần đây làm cho ngân sách quốc phòng được tăng thêm và việc mua sắm vũ khí được tiếp tục.

Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Tàu ngầm lớp Scorpene hiện đại của Malaysia

Trong tháng 10 năm 2000, Bộ trưởng Quốc phòng đã công bố xem xét lại chính sách quốc phòng an ninh của đất nước, để hiện đại hóa quân đội. Việc xem xét lại sẽ tập trung vào những mối đe dọa an ninh mới, những thứ có thể tạo nên sự xung đột, như nạn bắt cóc người Malaysia, người nước ngoài ở các đảo nghỉ mát.

>> Con 'át' của Malaysia trên biển Đông

Việc mua sắm cho quân đội bao gồm: các máy bay Su-30 MKM cho không quân, các máy bay trực thăng Augusta Westland A109 cho lục quân, các xe tăng PT-91... Việc mua sắm gần đây nhất là 8 chiếc Aermacchi MB-339CM. Hải quân được trang bị thêm 2 tầu ngầm Scorpene, 6 tầu tuần tiễu thế hệ mới...

Khi giá dầu thô trên thế giới tăng nhẹ, quân đội đã là những lực lượng tiên phong sử dụng dầu sinh học. Năm 2007, tất cả các phương tiện sử dụng dầu của Lực lượng Vũ trang Malaysia đều sử dụng dầu sinh học.

>> Chiến tranh với Trung Quốc - Ấn Độ đóng vai trò chủ chốt ?

Tư lệnh Không quân Ấn Độ nhấn mạnh vai trò mới của Không quân nước này nếu có đối đầu quân sự với Trung Quốc.

>> Độc chiêu khống chế Trung Quốc của Ấn Độ


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com

Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Máy bay chiến đấu Su-30MKI của Không quân Ấn Độ.

Tờ “Central News Agency” (CNA) dẫn lời Tư lệnh Không quân Ấn Độ N.A.K. Browne ngày 6/10 cho biết, nếu không quân nước này đóng vai trò mang tính tấn công trong chiến tranh biên giới Ấn-Trung năm 1962 thì kết quả đã khác nhiều.

Chiến tranh biên giới Ấn-Trung năm 1962 là trận "thua" duy nhất của Ấn Độ sau độc lập năm 1947, nay (2012) đã tròn 50 năm. Không quân Ấn Độ khi đó chỉ đóng vai trò tiếp tế cho lực lượng mặt đất, không đóng vai trò tấn công quân địch. Rất nhiều nhà nghiên cứu lịch sử phê phán sai lầm chính sách của nhà cầm quyền, dẫn đến thua trận.

N.A.K. Browne, Tư lệnh Không quân Ấn Độ ngày 6/10 đã trả lời phỏng vấn tờ “Mail Today”. Phóng viên đặt câu hỏi rằng, nếu Không quân Ấn Độ được phép tấn công đối với Quân đội lục địa Trung Quốc khi đó, kết quả chiến tranh phải chăng sẽ khác?

Browne cho rằng: “Nếu Không quân tham chiến, kết quả sẽ khác”.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Ấn Độ đã mua 126 máy bay chiến đấu Rafale của Pháp.

Ông đặc biệt nhấn mạnh, cuốn hồi ký “Himalayan Blunder” (Sách lược sai lầm Himalayas) của John Dalvi, chỉ huy Lữ đoàn 7 Lục quân Ấn Độ bị Quân đội Trung Quốc bắt làm tù binh khi đó, đã viết rất rõ về vấn đề này. Ông nói: “Lần sau sẽ không có hạn chế này. Cho dù khu vực nào, đối đầu với ai, Không quân Ấn Độ đều sẽ đóng vai trò chủ đạo”.

Browne còn nói, trong chiến tranh Kargil (Kargil War) năm 1999, nếu Không quân Ấn Độ không tham gia tấn công lực lượng Pakistan, chiến tranh kéo dài nhiều nhất 3 tháng. Ông còn cho biết, Không quân Ấn Độ đang từng bước hoàn thành nhiều mục tiêu hiện đại hóa, có thể hứa hẹn tăng cường khả năng chiến đấu ở biên giới phía tây, phía bắc và phía đông.

>> Không quân Trung Quốc - Pakistan gộp lại cũng khó địch nổi Ấn Độ

Theo bài báo, Không quân Ấn Độ đã triển khai 2 phi đội máy bay chiến đấu Su-30MKI (Sukhoi-30MKI) ở biên giới phía đông, 2 phi đội khác sẽ nhanh chóng gia nhập. Hơn nữa, Ấn Độ mua 126 máy bay chiến đấu Rafale của Pháp, trong đó sẽ triển khai một phần ở phía đông. Ngoài ra, Không quân Ấn Độ còn quyết định triển khai 6 máy bay vận tải C-130J Super Hercules ở tỉnh phía đông, ngoài phụ trách biên phòng đông bắc, phạm vi nhiệm vụ còn bao trùm cả quần đảo Andaman.

Trước đó, Tổng Tư lệnh Lục quân Ấn Độ Bikram Singh từng nói rằng, chiến tranh biên giới Ấn-Trung sẽ không tái diễn.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Máy bay vận tải chiến thuật C-130J Super Hercules của Ấn Độ

>> 2 át chủ bài của Không quân Philippines

Trong tương lai gần, Không quân Philippines sẽ trang bị hai máy bay chiến đấu hiện đại tăng cường đáng kể sức mạnh trên không sau nhiều năm bị “bỏ rơi”.

>> Chán 'đồ cũ' của Mỹ, Philippines tậu Su-30K mới từ Nga?



Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Tiêm kích đa năng kiêm huấn luyện chiến đấu TA-50 mang hai tên lửa đối không AIM-9 ở đầu mút cánh và hai tên lửa không đối đất AGM-65 trên hai giá treo ở cánh.

Hôm 22/9, Quốc hội Philippines duyệt chi ngân sách năm 2013 cho chương trình hiện đại hóa toàn diện Lực lượng Vũ trang Philippines (AFP). Theo đó, Quân đội Philippines được cấp kinh phí mua hàng loạt vũ khí tối tân tập trung chủ yếu hiện đại hóa Hải quân – Không quân.

Cụ thể, Hải quân Philippines mua hai khinh hạm lớp Maestrale từ Italy và hiện đại hóa tàu chiến Hamilton. Không quân Philippines được sắm hàng chục máy bay cánh bằng và trực thăng vũ trang, vận tải, tìm kiếm cứu nạn.

Quan trọng hơn cả, Philippines sẽ lại có máy bay chiến đấu trong biên chế sau 7 năm bị “bỏ rơi” – không có chiến đấu cơ. Theo danh sách được công bố, trong vài năm tới, Không quân Philippines sẽ trang bị 12 máy bay TA-50 (Hàn Quốc) và 6 máy bay EMB-314 Super Tucano (Brazil).

“Đại bàng vàng” TA-50

Máy bay huấn luyện chiến đấu - tiêm kích đa năng TA-50 Golden Eagle (Đại bàng vàng) do Hàn Quốc chế tạo nhằm mục đích phục vụ một phần yêu cầu đào tạo phi công cho Không quân Hàn Quốc và hướng ra thị trường thế giới.

Dự án phát triển TA-50 bắt đầu từ năm 1992 với sự hợp tác giữa Chính phủ hàn Quốc (chi 70% kinh phí), Korea Aerospace Industries - KAI (17%) và Tập đoàn Lockheed Martin (13%).

TA-50 thiết kếcá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o tiêu chuẩn hiện đại phù hợp huấn luyện phi công lái máy bay chiến đấu thế hệ thứ 4 như F-15 và F-16 trong Không quân Hàn Quốc. Buồng lái được số hóa với màn hình tinh thể lỏng hiển thị thông tin kỹ thuật, giúp phi công dễ cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o dõi tình trạng máy bay – đặc điểm thường thấy trên máy bay hiện đại ngày nay.
TA-50 lắp một động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy F404 cho phép đạt tốc độ Mach 1,4-1,5, tầm bay gần 2.000km, trần bay hơn 16.000m. TA-50 là một trong số ít máy bay huấn luyện đạt vận tốc siêu thanh.

>> Philippines luôn thổi phồng sức mạnh quân sự

Ngoài vai trò huấn luyện chiến đấu, TA-50 còn được xem như một tiêm kích đa năng với khả năng mang vũ khí đối không, đối đất chính xác cao.

TA-50 thiết kế 7 giá treo mang vũ khí trên thân và cánh để mang: tên lửa đối không tầm ngắn AIM-9, tên lửa đối không tầm trung AIM-120, tên lửa không đối đất AGM-65, bom có điều khiển bằng laser, rocket có điều khiển 70mm.

Với tính đa năng trong thiết kế, đáp ứng việc huấn luyện cũng như chiến đấu. Vàhơn hết, TA-50 có giá tương đối rẻ, 21 triệu USD/chiếc. Đây là những nhân tố chính làm “xiêu lòng” các nhà lãnh đạo Philippines quyết định chọn sản phẩm Hàn Quốc.

Máy bay chiến đấu cánh quạt hiện đại

Loại máy bay thứ 2 mà Không quân Philippines trang bị trong tương lai gần làEMB-314 Super Tucano. Có thể nói, EMB-314 là thiết kế chiến đấu cơ “độc” trên thế giới. Điểm độc ở đây không phải về kiểu dáng mà nó dùng động cơ cánh quạt.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com

Buồng lái hiện đại, tiện nghi của máy bay chiến đấu cánh quạt EMB-314 Super Tucano.

Máy bay chiến đấu dùng động cơ cánh quạt mất đi chỗ đứng kể từ khi máy bay phản lực xuất hiện cuối những năm 1950. Từ đó, trên thế giới hầu như không còn bất kỳ quốc gia nào phát triển máy bay cánh quạt cho vai trò chiến đấu.

Tuy nhiên, nhiều năm trở lại đây, một vài quốc gia lại quay trở lại phát triển máy bay chiến đấu cánh quạt. Một trong số đó, hãng Embraer Brazil với thiết kế EMB-314 Super Tucano cho vai trò cường kích hạng nhẹ, hỗ trợ tấn công tầm gần, trinh sát, tuần tra.

Dù là máy bay cánh quạt, nhưng EMB-314 mang “hương vị hiện đại” vì ứng dụng nhiều công nghệ điện tử hàng không của máy bay chiến đấu phản lực thế hệ thứ 4.

Điều đó thể hiện rõ nhất trong buồng lái EMB-314 lắp hai màn hình màu tinh thể lỏng, màn hình HUD, máy tính quản lý chiến đấu, hệ thống điều khiển HOTAS. Máy bay được hỗ trợ hệ thống định vị quán tính INS và định vị toàn cầu GPS.

Vòm kính buồng lái máy bay thiết kế kiểu vỏ sò, kính chắn gió chống chịu sức gió lên tới 560km/h. Buồng lái trang bị hệ thống ghế phóng thoát hiểm khẩn cấp cho phi công.


Tin Quân Sự - http://nghiadx.blogspot.com
Việc Philippines lựa chọn EMB-314 có lẽ vì một phần giá rẻ, 9-10 triệu USD/chiếc nhưng vẫn đảm bảo khả năng chiến đấu cao.

Điểm nhấn thứ 2, tính đa năng trong nhiệm vụ chiến đấu không thua kém máy bay chiến đấu phản lực. EMB-314 thiết kế hai súng máy cỡ 12,7mm ở trên cánh và 5 giá treo mang 1.500kg vũ khí gồm:

Tên lửa đối không tầm ngắn AIM-9L (tầm bắn 35km), Python 3/4 (tầm bắn 15km); tên lửa không đối đất AGM-65 (tầm bắn 22km); bom dẫn đường bằng laser, rocket.

EMB-314 trang bị một động cơ tuốc bin cánh quạt PT6A-68A cho phép máy bay đạt tốc độ tối đa 593km/h, tầm bay tới 4.800km, trần bay hơn 10.000m. Trên lý thuyết, máy bay hoạt động liên tục trên không 6 tiếng rưỡi, phù hợp với nhiệm vụ tuần tra tầm xa.

Máy bay trang bị hệ thống radar điều khiển hỏa lực đa chế độ AN/APG-67(V)4 có tầm phát hiện mục tiêu 150km, cá cược thể thao bet365_cách nạp tiền vào bet365_ đăng ký bet365o dõi cùng lúc 10 mục tiêu.

Copyright 2012 Tin Tức Quân Sự - Blog tin tức Quân Sự Việt Nam
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang